A few weeks ago I was under gastrocopy and colonoscopy procedure as a private patient. Then last Monday I was in a surgical follow through with a patient undergoing laparoscopic cholecystectomy (it was a pure coincidence with no preference arrangement). And the following day I came to the ward beginning my 2-week placement without knowing I was placed in a colorectal surgical ward. Everything sort of fell into place for me.

 

As I was saying goodbye and hugging everyone this arvo, the ward CNE and staff told me to apply for this ward after graduation. Yesterday the CNE sort of informally offered me the position right in my morning tea break in the staff room… and I gladly told her I would love to come back if a position was in fact made available for me.

 

Advertisements

As you may or may not know, I quit my job early this year to go back to study. I received a scholarship from NSW Health for Diploma of Enrolled Nursing program. This is a full scholarship that comes with an employment offer at NSW public hospital. In other words, you’re pretty much guaranteed a position after you graduate. You don’t have to compete with other people from TAFE and throughout your study, you’ll be trained to be job-ready. You’re required to complete 840 hours of clinical placement in a 14-month study period, which is equivalent to the clinical hours requirement of a 3-year-bachelor degree.

If you’re interested, here is the link for 2018 program

http://www.health.nsw.gov.au/nursing/scholarship/Pages/enrolled-nurse-scholarships.aspx

 

The ward CNE answered all of my questions with her broad knowledge and excellent explanations. She also questioned me back to test my knowledge, and some of them I honestly told her I did not know the answer. She congratulated me for having good teachers because I was taught the right thing. She also gave me some insights about which uni I should go for.

Good talk with a super duper amazing lady. This is the ward I want to be in.

Taipei

Năm 2006, tôi mua tờ Mực Tím ấn phẩm Xuân vì có truyện Nguyễn Thiên Ngân viết. Truyện có tên “Bồ công anh bé nhỏ”, và có nhắc đến bài hát “Mùa đông đến Đài Bắc ngắm mưa rơi” (Winter rain in Taipei).

11 năm sau tôi có dịp đến Đài Bắc, không phải mùa đông nhưng thi thoảng cũng có mưa. Người Đài Loan lịch sự và vô cùng dễ thương. Ở Đài Bắc trạm xe điện ngầm MRT được đặt sâu dưới lòng đất. Đi cả ngày mệt, chúng tôi muốn tìm thang máy để đi xuống MRT. Vừa quay trở ra thì gặp một ông già cầm dù, hỏi sao không đi xuống mà quay ngược trở ra. Chồng tôi trả lời bằng vốn tiến Mandarin ít ỏi là muốn tìm thang máy đi xuống. Ông già liền lấy dù chặn đường, ý bảo có gì đâu mà mệt, đi thang bộ đi. Rồi hình như sợ chúng tôi làm biếng thêm nữa, ông già nhường chúng tôi đi trước, ổng lụm cụm đi sau kiểu như canh gác sợ đổi ý. Vừa đi ông vừa nói tiếng Mandarin gì không hiểu. Hỏi chồng thì ý ổng nói là tụi mày cứ đi đi, tao ở phía sau nè. Kỉ niệm rất dễ thương về ông già ở trạm MRT.

Ở Sydney nếu xe lửa hoặc xe bus đông, người ta sẽ ngồi vào những ghế ưu tiên và nhanh chóng nhường chỗ nếu có ai cần. Nếu không có ai thì họ sẽ ngồi đến khi rời xe. Ở Đài Bắc thì khác. Những chuyến MRT với đông nghẹt người đứng mà ghế ưu tiên vẫn không có ai ngồi là chuyện thường tình. Người ta lịch sự xếp hàng đi MRT, khi tính tiền, chờ quán ăn mở cửa… Trạm MRT thì sạch sẽ và hiện đại, mỗi 4 phút có 1 chuyến. Ximending thì như một Time Square của châu Á, 11, 12 giờ đêm vẫn đông nghẹt người. Ở những trạm MRT lớn, mỗi block đều bắt gặp 1 quán Starbucks (Ở Sydney người ta không chuộng Starbucks bằng những tiệm cafe bản địa nên chỉ có lác đác vài tiệm). Đi vô Cosmed thì được giới thiệu dưỡng da có loại này bán rất chạy. Thoa thử lên da thì trắng ngay lập tức. Tôi cười và nói, tao đến từ Sydney, tao không cần da trắng. Con nhỏ bán hàng có vẻ bối rối, nhìn mặt châu Á sao lại không thích da trắng :)

Trước khi đi, Đài Bắc chưa bao giờ là điểm đến tôi thích. Mà sao rời Đài Bắc lại thấy lưu luyến. Giờ thì đã hiểu sao bạn cấp 3 của tôi, học master ở Đài Bắc, học PhD ở Melbourne, instagram hay post ảnh Melbourne đẹp và cà phê ngon, mà cũng có lúc than nhớ Đài Bắc đến lạ lùng.

Taipei

Tuesday the 12th marked my first day of washing and escorting a deceased body down to the morgue. I did not find it as creepy as it sounded. The nurse kept asking if I was ok to do the washing, and I just chilled. As the body was pushed through the fridge, I then had a quick look of the layout. Think of a food trolley that’s going around during meal time on the plane. Each tray of food is for each individual. Sorry it may sound creepy but I find no better way to relate the fridge layout to.

As soon as the fridge door was closed, I felt just empty even though I did not know the patient. She was admitted after my shift and passed away over night.

I hope the patient rested in peace.