Monday the 10th was my last day at MTS. I got in at 9:30ish as usual after getting stuck in the traffic for 1 hour. Did a bit of handover here and there, went for farewell lunch and turned on automatic Outlook reply before packing up.

I left job with $20k in my saving account and took out a $250k trauma insurance policy with TAL. My husband took out an income protection insurance in addition to his existing TPD and trauma policy.

I wish myself health, luck, rewarding career and a content and happy life that I deserve.

Đầu tuần trước định mua đồng phục online mà loay hoay sao đó quên mất tiêu. Hôm nay lên website coi định mua thì thấy thông báo đóng cửa vì bị ảnh hưởng bởi cyclone Debbie. Không ghi thời gian mở cửa lại, chỉ ghi “khi nào an toàn thì mới hoạt động trở lại”. Dịch vụ gửi hàng qua Auspost cũng ngừng luôn.

Người nông dân phải làm sao???

Tình cờ đọc được tin người ta sẽ đập bỏ trường Đoàn Thị Điểm như đang làm với Châu Văn Liêm. Cảm thấy buồn mà không làm được gì.

Hồi còn nhỏ, mình hay xem album hình hồi còn đi học của mẹ, chụp trong sân trường DTD đầy cỏ dại, thầm ước ao sau này mình cũng sẽ được học ngôi trường điểm của thành phố. Năm đó dì của mình từ nước ngoài về, đi gặp bạn cũ là cô Năm, giáo viên dạy văn của DTD, xong về thuyết phục mẹ mình cho mình thi vào DTD. Lúc đó vẫn còn luật là nếu thi rớt DTD thì phải vào trường bét nhất thành phố học, coi như cơ hội sống còn. Mẹ mình nhất quyết không cho, nói thôi để cho vô trường hạng nhì thành phố cho chắc ăn, lại khỏi phải thi. May sao lúc mình chuẩn bị thi tốt nghiệp tiểu học, có người quen kêu mẹ mình copy học bạ ra làm nhiều bản, nộp bản sao vô DTD theo luật mới. Như vậy nếu thi rớt thì vẫn có thể vô trường tốt khác. Vậy là mình đi thi trường điểm. Năm đó 2001 hay 2002 gì đó, thi 700 đứa chỉ lấy 100. Mình làm sai 1 câu môn Văn, lúc mẹ chở về ngồi trên xe khóc hu hu vì buồn và vì sợ mất cơ hội học trường điểm. May sao năm đó mình vừa đủ điểm đậu, thế là mơ ước cũng thành hiện thực.

Vô trường DTD mình mới biết khái niệm thế nào là học thêm. Hồi học tiểu học cô giáo cũng có dạy thêm, nhưng kiểu như thứ 7 cô dạy ngay trong trường để kèm thêm các bạn học yếu, mình cũng lon ton xách cặp đi học cho vui. Cô không lấy tiền ai hết (cái này là 20 năm trước, chắc giờ ít ai được như vậy). Ba mẹ mình nhất quyết chỉ cho đi học thêm Toán, còn môn Văn thì do năng khiếu chứ học thêm cũng không ích lợi gì. Thế là con bạn thân của mình đi học thêm Văn hết 4 năm cấp 2, hôm sau vào lớp lúc nào cũng đưa tập học thêm cho mình coi. Nó tự nguyện đưa cho mình coi để mình biết đề kiểm tra Văn. Giờ nghĩ lại sao mình ăn ở thế nào mà có bạn tốt đến vậy.

Mình còn nhớ năm lớp 7 cô giáo dạy Văn có ý không thích mình. Cô lúc nào cũng ưu ái học trò cưng có đi học thêm ra mặt. Đến chừng thi học kì 2, môn Văn phát bài ra mình là đứa duy nhất trong lớp (và chắc nguyên khối lớp 7 năm đó chỉ có một, hai đứa khác) được điểm 10 tuyệt đối. Lúc cô đọc điểm trước lớp, cô còn nói thêm, bài này cô chấm. Mình không nói gì, đúng là học giỏi Văn phải cần có khiếu.

Đến năm lớp 8 là năm đầu tiên học môn Hoá, mình được mẹ cho đi học thêm Hoá ở nhà cô chủ nhiệm. Cô dạy rất rập khuôn và tất nhiên cũng ưu ái những đứa học thêm. May mắn là lần này có mình. Đến năm lớp 9, cô không chủ nhiệm nhưng tiếp tục dạy môn Hoá trong lớp mình. Lần này mình quyết định không đi học thêm cô nữa, mà kêu mẹ kiếm gia sư dạy kèm ở nhà. Thế là trong lớp cô cứ hay kêu mình phát biểu, làm bài kiểm tra thì trừ điểm từ lỗi nhỏ nhất như cách trình bày. Năm lớp 8 cô rộng rãi bao nhiêu thì lên lớp 9 cô khắt khe bấy nhiêu. Đến độ có lần trong bài kiểm tra, mình sử dụng kiến thức Hoá cấp 3 được gia sư dạy vào trình độ lớp 9, cô trừ không thương tiếc và nói mình làm sai. Mình tức quá về nhà méc anh thầy. Anh thầy không nói gì, kêu mình thôi bỏ qua, mai mốt nếu gặp bài tương tự thì làm theo cô dạy. Cô đâu biết rằng nhờ không học thêm cô nữa mà mình mới biết khả năng học Hoá của mình thế nào, không bị gói gọn trong những bài tập khuôn mẫu của cô, để khi học lớp 10 mình đã có thể giải đề thi đại học cho phần Hoá vô cơ.

 

I’ve been to cities that never close down
From New York to Rio and Old London Town
But no matter how far or how wide I roam
I still call Australia home
I’m always travelling
I love being free
And so I keep leaving the sun and the sea
But my heart lies waiting over the foam
I still call Australia home
All the sons and daughters
Spinning around the world
Away from their family and friends
But as the world gets older and colder
Its good to know where your journey ends
Someday we’ll all be together once more
When all of the ships come back to the shore
I realise something I’ve always known
I still call Australia home