Một.
75k VND cho một vé buffet kem. Chỉ mở 1 lần/tháng. Dĩ nhiên đi ăn buffet là biết mình không bao giờ lời, lại còn là buffet kem. Anw, đi ăn mới biết các bạn ấy làm business thế nào.
Số lượng vé bán ra hình như không giới hạn, bởi diện tích quá hẹp mà khách thì quá đông. Lại còn thêm vụ mở cửa buffet chỉ duy nhất 1 lần trong tháng nên thiên hạ cứ ùn ùn kéo vô. Bàn ghế không đủ, thế là khách cứ vừa ăn kem vừa tìm ghế, may mắn thì có cái ghế để ngồi, bánh crepe thì để lên đùi, tay múc kem, tay nọ cầm khăn giấy. Còn không thì cứ việc vừa đứng vừa ăn. Khách may mắn còn phải vừa ăn vừa canh chừng giữ chỗ, nên mất hết cả cái ngon của kem đi.
Kem chỉ có 2 loại ngon, là trà xanh và bạc hà. Khoản kem ngon thì Bud thua xa Fanny. Nhưng được cái B không có vụ buffet chụp giựt kiểu này, nên cứ từ từ mà thưởng thức. Lúc đầu thiên hạ hình như không biết, nên cứ xúm nhau qua khu bên kia – đúng nghĩa ice+cream, nhưng hồi sau thì cũng đặc nghẹt khu kem ngon bên này. Topping quá đơn điệu, chỉ có trái cây (dứa, xoài và dâu tây), nho khô, hạt, chocolate, cùng whipping cream, syrup, và rượu.
Gọi là buffet, nhưng chỉ có topping là khách tự serve, có lẽ F sợ số lượng khách quá đông sẽ chen nhau mà serve, kem đi đường kem. Ăn còn hơn đi cướp, lúc nào cũng phải canh chừng ghế, chen lấn nhau để chọn kem, lộn xộn chưa từng thấy. Chất lượng phục vụ theo đó cũng giảm hẳn.
F rất khôn khéo trong việc chọn mô hình buffet kem và giới hạn số lần mở cửa. Nhưng có cái cũng cần giới hạn thì lại thả cửa là răng? Expectation vs satisfaction, vẫn là căn bệnh cũ chưa dứt. Chán ghê.
Hai.
Chuyện này lâu rồi, cỡ 1 tháng trở lại, giờ mới kể. Đi vô phòng trà, lần đầu tiên trong đời mới thấy máy lạnh, cửa đóng kín, mà cho khách hút thuốc. Gọi nhân viên, “chị ơi, blah blah blah”, thì nhận được câu trả lời qua bên góc kia. Nghĩ sao cái hộp kín đi đâu mà không ngửi được mùi thuốc, kêu quản lý. Như tát nước lạnh vô mặt, “đi ra ngoài ngồi đi chị”. Kêu tính tiền về, nhân viên thảy tiền thừa cái phịch trước mặt rồi quay ngoắt đi. Xin lỗi chứ muốn chửi thề đến nơi.
Ba.
Có bao giờ nghĩ một ngày bánh mì sẽ lên đời từ xe lề đường thành fast food outlet như KFC hay Macca’s? Tất cả là nhờ biết khai thác biến tấu của bánh mì và chiến lược branding tốt.
Và có bao giờ tưởng tượng được fast food còn thêm home delivery như cách KFC đang làm ở VN? KFC đang định vị mình như thế nào? Tìm cách add value, nhắm vào đối tượng khách hàng mới, hay vô tình giảm đi concept nguyên gốc của mình?
Bốn.
Blue Exchange – hàng sales không cho mặc thử!