[The 27 Tet] Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại.

Thank you for waiting for me, for remembering me of the old piece of writing left aside, for friendship, and for everything in the past and present.

Life twists and corners, torn apart and back together, who knows what will come next.

But there’s always one thing we sure know – can never be back to the starting point again.

And we do believe, at some point in time, we would be running into each other. One more time. It’s when two long lost friends finding their way back from faraway to match their own stories with the other’s. To complete the flow of past and recent events. Like today.

Good bye,

The 24 Tet

lời hẹn thề là những cơn mưa

Week-end

Weekend (noun): non-working days, time for unseen movies in 2009 such as “The ugly truth”, “The lovely bones”, “500 days of summer”, “Up” so on and so forth.

What a funny way of doing business

Một.

75k VND cho một vé buffet kem. Chỉ mở 1 lần/tháng. Dĩ nhiên đi ăn buffet là biết mình không bao giờ lời, lại còn là buffet kem. Anw, đi ăn mới biết các bạn ấy làm business thế nào.

Số lượng vé bán ra hình như không giới hạn, bởi diện tích quá hẹp mà khách thì quá đông. Lại còn thêm vụ mở cửa buffet chỉ duy nhất 1 lần trong tháng nên thiên hạ cứ ùn ùn kéo vô. Bàn ghế không đủ, thế là khách cứ vừa ăn kem vừa tìm ghế, may mắn thì có cái ghế để ngồi, bánh crepe thì để lên đùi, tay múc kem, tay nọ cầm khăn giấy. Còn không thì cứ việc vừa đứng vừa ăn. Khách may mắn còn phải vừa ăn vừa canh chừng giữ chỗ, nên mất hết cả cái ngon của kem đi.

Kem chỉ có 2 loại ngon, là trà xanh và bạc hà. Khoản kem ngon thì Bud thua xa Fanny. Nhưng được cái B không có vụ buffet chụp giựt kiểu này, nên cứ từ từ mà thưởng thức. Lúc đầu thiên hạ hình như không biết, nên cứ xúm nhau qua khu bên kia – đúng nghĩa ice+cream, nhưng hồi sau thì cũng đặc nghẹt khu kem ngon bên này. Topping quá đơn điệu, chỉ có trái cây (dứa, xoài và dâu tây), nho khô, hạt, chocolate, cùng whipping cream, syrup, và rượu.

Gọi là buffet, nhưng chỉ có topping là khách tự serve, có lẽ F sợ số lượng khách quá đông sẽ chen nhau mà serve, kem đi đường kem. Ăn còn hơn đi cướp, lúc nào cũng phải canh chừng ghế, chen lấn nhau để chọn kem, lộn xộn chưa từng thấy. Chất lượng phục vụ theo đó cũng giảm hẳn.

F rất khôn khéo trong việc chọn mô hình buffet kem và giới hạn số lần mở cửa. Nhưng có cái cũng cần giới hạn thì lại thả cửa là răng? Expectation vs satisfaction, vẫn là căn bệnh cũ chưa dứt. Chán ghê.

Hai.

Chuyện này lâu rồi, cỡ 1 tháng trở lại, giờ mới kể. Đi vô phòng trà, lần đầu tiên trong đời mới thấy máy lạnh, cửa đóng kín, mà cho khách hút thuốc. Gọi nhân viên, “chị ơi, blah blah blah”, thì nhận được câu trả lời qua bên góc kia. Nghĩ sao cái hộp kín đi đâu mà không ngửi được mùi thuốc, kêu quản lý. Như tát nước lạnh vô mặt, “đi ra ngoài ngồi đi chị”. Kêu tính tiền về, nhân viên thảy tiền thừa cái phịch trước mặt rồi quay ngoắt đi. Xin lỗi chứ muốn chửi thề đến nơi.

Ba.

Có bao giờ nghĩ một ngày bánh mì sẽ lên đời từ xe lề đường thành fast food outlet như KFC hay Macca’s? Tất cả là nhờ biết khai thác biến tấu của bánh mì và chiến lược branding tốt.

Và có bao giờ tưởng tượng được fast food còn thêm home delivery như cách KFC đang làm ở VN? KFC đang định vị mình như thế nào? Tìm cách add value, nhắm vào đối tượng khách hàng mới, hay vô tình giảm đi concept nguyên gốc của mình?

Bốn.

Blue Exchange – hàng sales không cho mặc thử!

Tháng 2.

Đi bộ lòng vòng ở khu Lê Lợi, ngang một hàng hoa kiểu bán cho dân du lịch. Anh chàng (đoán chắc sinh viên) tất tả mời chào, “would you like some flowers?”. Sững người lại một chút, rồi phá lên cười, “Nah, Im VNmese”. Anh ta trố mắt, đến chừng hiểu ra vấn đề cũng cười theo, “oh okay okay”. Nhìn lại, thì ra bạn mình đeo ba lô, mình thì không giống Việt, lại còn mang dép lào đi bộ, đi ngay khu này, hèn gì :)

Sáng này mình đã suy nghĩ, làm sao để viết một mail reject ít buồn lòng ứng viên nhất. Bản thân mình đã nhận được vô số mail như vậy, và mình hiểu cái cảm giác chỉ cần mở mail ra, không cần đọc, chỉ cần nhìn thấy chữ “unfortunately” là như thế nào. Mình highly appreciate các bạn đã thực hiện post-test process, bằng một mail cảm ơn, dù bài thi các bạn chưa đạt yêu cầu, và kèm theo một niềm tin bạn ấy sẽ tiếp tục tham gia chương trình trong những năm sau, với một sự chuẩn bị kĩ càng hơn bằng kinh nghiệm làm việc hiện tại. Thậm chí có vài bạn còn nằng nặc muốn biết điểm, “even if I got the worst mark”. Tất cả, mình đều đánh giá cao positive attitude.

Công việc đã dãn ra, tất cả database gần như hoàn tất. Chịu trách nhiệm database từ những ngày đầu, nhìn lại con số thông kê chưa chính thức lúc chiều, mình biết với những bạn mình đã gửi mail sáng nay, cuộc đua bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Giấc mơ ở Le petit cafe

Le petit cafe, chẳng có gì đủ để tạo chất đặc biệt. Chẳng có một bài Pháp từ lúc bước vào đến lúc rời quán như cái tên rặt Pháp – le petit. Buổi chiều ở tầng cao, đến nỗi thằng em 15, 16 tuổi của mình còn phải buột miệng, chiều ngồi ở đây buồn đến chết được.

G kể về giấc mơ cafe. Còn mình, giấc mơ của mình không phải là những quán cafe thế này. Mình muốn được bay cao, bay xa, chứ không phải gói gọn trong những hộp màu trầm buồn hay tầng cao xanh lá. Le petit, hay Trầm, hay Serenata, chỉ đơn giản là chỗ mình đến, rồi đi. Giấc mơ cũng không ở lại. Như tháng năm đã trôi. Rồi sẽ có lúc mình nhìn lại khoảng thời gian “19 going on 20″ của mình hiện tại, lúc đó dẫu đang đứng ở đâu thì mình cũng vẫn sẽ hạnh phúc. Vì giấc mơ đã được thả để bay đi.

Bỗng nhớ đến NTN

“Le Petit chiều mưa
Những ván sàn ẽo ợt bung mình
Lũ cá vàng cuống quýt
Bầy mưa hát véo von
Ly cà phê chẳng còn
Thơm mùi-Sài-Gòn-nắng …

Le Petit chiều mưa
Em thấy mình như bị xẻ dọc sau từng ô cửa
Vòng hoa giáng sinh có màu trạng nguyên
Đỏ như là ngọn lửa
Cháy lạnh tanh trong tiếng máy lạnh rè
Anh ngồi yên mặc tưởng
Về cuộc tình nhiêu khê …

Le Petit chiều mưa
Em lạc vào cơn ú mê
Nước mắt chầm chậm chảy trên môi
Quyện hương vị mưa của những hồi ức cũ
Tháng năm dài rộng rồi cũng vẫn sẽ là không đủ
Cho bầy mưa nguyên vẹn trở về
Ơi bầy mưa ngày nào
Ơi bầy mưa chiều nay
Rơi ngang ô cửa Le Petit café.”

“Những nụ hôn rực rỡ” – Vừa đủ cho Tết 2010

“Những nụ hôn rực rỡ” (NNHRR) là phim Tết 2010 đầu tiên mà mình đi xem. Ban đầu định xem một phim khác, nhưng NNHRR được TN đánh giá cao hơn nên chuyển sang phim này. Mà cũng không quan trọng gì phim này hay nọ, vì không mong đợi gì nhiều ở phim VN, cứ đơn giản là bước vào rạp mà xem thôi. Nhưng những cảnh đầu tiên ở khu resort đã thay đổi cách nhìn của mình về dạng phim musical của VN.

Xem phim này xong thì mình đã hết so sánh với Highschool Musical.

Nội dung không có gì nhiều (vì đây là phim musical) nhưng ít ra thì thực tế. Và đặc biệt là giống với mình hiện tại – kiểu như “live life to the fullest”.

Cảnh quay đẹp. Chỉ cần cầu gỗ dẫn ra biển và khu resort cũng đủ làm điểm nhấn. Nếu “Đẹp từng centimet” chỉ đẹp ở cảnh quay chứ chưa thỏa mãn người xem ở nội dung, thì với NNHRR, với mình phim VN có cả cảnh đẹp và cốt truyện như thế thì đã vừa rồi.



Không khó khăn để nhận ra vũ đạo ngay từ đầu phim đã không hoàn hảo 100%. Vài động tác chưa đều, đôi khi vài diễn viên phụ hơi gượng và chưa được tự nhiên, nhưng biên đạo khá tốt. Bù qua sớt lại thì vẫn trong mức khá đẹp và ổn.

Các diễn viên chính nhập vai khá tròn, nhưng một số còn lại vẫn còn gượng và nói nhiều hơn diễn. Và đặc biệt là diễn xuất đều chưa đạt đến độ sâu cần thiết, dẫu biết đây là dạng phim musical, nhưng mình vẫn đòi hỏi nhiều hơn là cử động một vài cơ mặt và giả vờ diễn.

Nhạc phim thì tất nhiên không thể bỏ qua việc tung soundtrack album. Vài bài nghe cũng được, như lúc 2 diễn viên chính hát với nhau, dẫu một số ca khúc chưa thực sự khớp với mạch truyện và không mới.

Mình không xem trailer (đã bảo là không hào hứng với phim Tết VN), xem xong tò mò tìm trailer thì thấy NNHRR chưa đầu tư đúng mức vào trailer. Phần font chữ quá thường. Đặc biệt là phần nhạc, thực sự là nếu xem trailer, chưa chắc mình đã đi xem phim này vì NNHRR còn có bài hay hơn.

Poster đơn giản và không đặc biệt.

NNHRR đã làm được 2 thứ mà mình chưa bao giờ thỏa mãn ở phim Tết: sướng cả con mắt (cảnh quay, diễn viên, trang phục), lỗ tai (nhạc phim) và cái đầu (nội dung).

Xem xong NNHRR thì chỉ muốn đi đến khu resort ở Cam Ranh, chỉ tiếc là chiếc cầu gỗ trong phim bị bão thổi tung mất rồi.

(Photos from NQD’s FB)

Hiện tại.

Nói chung quan điểm bây giờ của mình là sống cho hiện tại. Và mình enjoy nó. Enjoy công việc, cuối tuần – ngoại trừ tuần đầu tiên – thì luôn có 1 ngày hoặc lên công ty, hoặc như 2 tuần trở lại đây thì bên MT. Ngày còn lại thì dành enjoy cuộc sống.


Technical Career day

My last event with recruitment team Jan 2010.

The winner of cocktail contest: A combination of 6 ingredients which represent 6 colors of FrieslandCampina’s logo. With vodka on top and syrup at the bottom, the bitterness came first, but later sweetness would dominate. Same as Management Trainee 2010, the fruit at the end is always worth any sacrifice.

VN – Aus

phuongthao: simply thinking about urs
me: about wht
phuongthao: wonder about ur future bf?
phuongthao: should he be vnese or foreigner?
phuongthao -cuncon: :D
me: either of them
me: dont care
phuongthao: :) )
me: as long as hes not african
phuongthao: hahhaha
phuongthao: so how about Indian?
phuongthao: also dont care?
phuongthao: =))
phuongthao: white indian is ok, but i dont like their accent
me: hehe
phuongthao: hahaha